Người thương binh quê Quảng Ngãi mất 2 chân vẽ móc khóa nhỏ kiếm từng đồng mưu sinh vẫn lạc quan với đời

Mất hai chân khi còn là bộ đội nơi chiến trường Tây Nam Đà Nẵng, đôi tay của chú Long hàng chục năm qua vẫn miệt mài khắc từng nét lên chiếc móc khóa nhỏ, lặn lội mưu sinh giữa thành phố phồn hoa, đô hội.

Trong căn nhà trọ nhỏ, chú Long (quê Quảng Ngãi) vẫn ngày ngày cần mẫn khắc từng nét bút lên những chiếc móc khóa, chiếc thước kẻ để kiếm tiền trang trải ở mảnh đất Sài Gòn. Dù nhỏ bé và nhìn có vẻ đơn giản nhưng đó đều là những gì chú trân trọng nhất

Vì cuộc sống khó khăn lại mất đi hai chân bất tiện nên nghề đầu tiên chú làm đó khi là vẽ biển hiệu quảng cáo

Sau này internet phát triển, chú cũng bỏ nghề vẽ và tự mày mò làm nghề điêu khắc, khắc chữ tay trên mica, móc khóa lưu niệm. Thu nhập có ngày 50.000 – 70.000 đồng, có hôm cao hơn một chút, có hôm chẳng bán được cái móc khóa nào.

Chú chia sẻ bản thân đã có khiếu nghệ thuật từ bé nên có tâm hồn nghệ sĩ, bay bổng. Giờ đã lớn tuổi, những nét khắc cũng không còn mượt mà nữa, nhưng nhìn vào vẫn đó cả một tâm hồn nghệ thuật bay bổng và yêu nghề

Vợ chú mất cách đây cũng 10 năm hơn. 5 người con của chú, 4 người đã có gia đình, còn 1 người con gái lớn thuê phòng trọ ở gần phòng của chú để tiện đỡ đần chứ lúc ốm đau

Do hoàn cảnh các con ai cũng khó khăn nên chú vẫn ngày ngày tự lao động dù tuổi đã cao và mất 2 chân. Mỗi tháng chú được nhận trợ cấp 700.000 đồng từ nhà nước, chi phí nhà trọ là 1,4 triệu đồng nên tháng thiếu tháng đủ

Chiếc xe gắn máy là phương tiện di chuyển hằng ngày của chú. Chú thường bán ở các trường học gần nhà, đặc biệt là cổng trường ĐH Công Nghiệp thực phẩm, đường Lê Trọng Tấn, quận Tân Phú

Quảng Ngãi xa xôi, Sài Gòn đã cùng chú đi qua biết bao mùa xuân cô đơn. Hầu như Tết năm nào chú cũng không có tiền về quê, gia đình chỉ đoàn tụ khi Giỗ bác gái vào tháng 4 âm lịch, thì khi đó vé xe khách rẻ, chú mới có thể về quê.

Dù mất đi cả hai chân, dù cuộc sống khó khăn nhọc nhằn là vậy nhưng trên môi chú luôn nở nụ cười. Chú chọn cho mình sự lạc quan, vui tươi và cảm ơn đời đơn giản bởi: “Mình còn sống, còn nhiều sức khỏe”

Kỳ Anh Nguyễn

 

XEM THÊM